Phương Trời Bách Việt - Chương Năm ( Huỳnh Tâm )

Kiếm Đàn Một Gánh Non Song

Hạc chuyển tin của Lý Bình Trung từ huyện Ni Lộc về Nam Khê Sơn. Hoàng Phi Bằng tiếp nhận giản biên đọc qua lòng hưng khởi vui mừng :– Đắc ý lắm đã tìm ra cái mối thắt gút những bè phái quan huyện gian ác tại Ni Lộc, hy vọng một tay lưới này bắt được bọn gian tế Hán và bầy lũ quan lại tham ô Giang Nam, chắc chắn không khó. Chàng hớn hở lấy giản biên hồi âm cho Cần Lĩnh Nam Nam Phân Bộ Giang Nam :

Phương Trời Bách Việt - Chương Sáu ( Huỳnh Tâm )

Lạc dân muôn triệu bản làng

Anh Tuấn và Mẫn Trâm thấy Bằng Thú bá về động miệng cười vui reo mừng gọi :

— Thưa gia gia, Thúc bá đã về rồi, chúng con không dám khua động lớn tiếng, tất cả việc gì cũng phải dùng tay làm dấu hiệu thay cho lời nói.

Hoàng Phi Bằng thấy hành động của hai điệt nhi cũng hiểu được ý, chàng cười :

Phương Trời Bách Việt - Chương Bảy ( Huỳnh Tâm )

Giang hồ trôi nổi vẫn còn kiếm khách

Hoàng Phi Bằng tiển đưa Trần Bình Thành, Đào Phụng Châu ra sân động, chàng nói :

― Chúng ta hết lòng kháng địch Hán, mai này Nam Việt sẽ rạng ngời nhờ nới quý huynh đệ, hãy lên đường làm tròn nhiệm vụ thời trai Lạc Việt, tạm biệt.

Phương Trời Bách Việt - Chương Tám ( Huỳnh Tâm )

Hậu nhựt khả tri danh lợi chí

Hoàng Phi Bằng biết mà không nói, cứ để Lữ Thư tự khám phá khả năng võ học của mình, một lúc sau chàng mới thực sự vổ tay khen :
― Tỷ tỷ ngó lại sau lưng mà xem ba ngọn cây cổ thụ từ từ tiếp nối đổ xuống.
Nàng đang thở dài thườn thượt, nghe Phi Bằng nói ngó lại sau lương, đôi mắt ngạc nhiên nói chính mình:

Phương Trời Bách Việt - Chương Chín ( Huỳnh Tâm )

Hán Gian Hết Đất Tung Hoành

Hạc chở Lữ Thư bay trên vung trời cao, nàng suy nghĩ liên miên, nào là tự quyết định sự trưởng thành của mình qua suy nghĩ và hành động để dâng hiến tất cả cho tôn tộc Bách Việt, cũng là dịp thử thách tuổi mộng mơ, một trăn trở đổi đời bằng cách nhìn thực tế qua mỗi ngày tiếp cận hành động sẽ cho nàng giàu kinh nghiệm vốn sống.

Phương Trời Bách Việt - Chương Mười ( Huỳnh Tâm )

Ngồi trên lưng hạc châu hàm thụ ân

Đào Vũ Châu để lòng thán phục, tuy bị Lữ Thư có lời nặng nhẹ gần như hạ nhục, trái lại ông hãnh diện ít nhất tính chân thực của mình đã đi trước anh hùng, ông hóa giải được không để lòng thù oán Lữ Thư. Hoàng Lữ Thư biết đã thuyết phục được toàn thể anh hùng, thưa :

Phương Trời Bách Việt - Chương Mười Một ( Huỳnh Tâm )

Kẻ tham quyền thế một mình riêng

Về ưu và khuyết điểm của nữ quái Phạm Thuy Hà chỉ có chiêu thức đơn giản bình thường mà con người nào cũng có thể vấp phải như thích ngọt ghét đắng, y thị dùng miệng nhả lời mật ngọt, che dấu sự thật trong lòng, mỗi lời thốt ra lặt vặt kém hiểu biết nhưng âm thanh quyến rũ được người nghe, đôi mắt không bao giờ đối diện, thâm hậu ở nơi y thị dụng giả nhân nghĩa lấy của người làm lợi riêng, thân hình ốm thấp da ngâm đen.

Phương Trời Bách Việt - Chương Mười Hai (Huỳnh Tâm)

Nhật Nguyệt Xé Gió Dầm Sương

Lữ Thư về đến động trình bày tóm lược cho Hoàng Phi Bằng biết về Cần Lĩnh Nam Phân Bộ Giang Nam, cũng như nàng bắt được mười bốn quan quân tại Giao Chỉ. Nàng còn cho biết Gia gia, Mẫu thân cũng có mặt tại trại Trà Bích Sơn, nhưng không nói về đoàn thụ gia đình của Đỗ Trọng Chí vì sợ vô tình vướng vào tội tình riêng, nàng để tình này trong lòng chỉ có Đỗ Trọng Chí biết mà thôi !

Phương Trời Bách Việt - Chương Mươi Ba (Huỳnh Tâm)

Nhật Nguyệt Xé Gió Dầm Sương
Cần Lĩnh Nam Phân Bộ Giang Nam toàn thắng chiến trận Ba Sao, đem lại cho dân Mông Tự và mười bốn huyện Giang Nam thanh bình. Lữ Thư về đến Trà Bích Sơn, tiếng loa vang dậy đất, khắp nơi hoan hô nữ tướng Lữ Thư, bát anh hùng Nam Khê Sơn, nhưng trong lòng nàng không được yên vui cho lắm, tuy thắng trận được xem là một công trạng lớn nhất trong đời nàng dâng hiến cho Nam Việt,

Phương Trời Bách Việt - Chương Mười Bốn ( Huỳnh Tâm )

Nhật Nguyệt Xé Gió Dầm Sương

Với nội lực của chàng, vừa xuất chiêu vào sảnh đường tất cả chừng ấy người ngợp thở và cay mắt. Thuận tay chàng phất vạt bào gió nổi lên xoáy hai mươi bốn gian tế Hán, ném lên lưng chừng tường, rơi xuống "bịch bịch…" Chàng lấy tất cả phong bì chi phiếu và những lọ ám khí, hai tay đẩy hai mươi bốn xác xếp thành thế tử thủ, như nội bộ đang diễn ra tranh chấp, một trận trốn mái không nhân nhượng.